Hiển thị các bài đăng có nhãn KIẾN THỨC ÂM NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn KIẾN THỨC ÂM NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng

7 LỢI ÍCH KHI TRẺ NHỎ HỌC ĐÀN PIANO

7 lợi ích khi trẻ học piano


Các bậc phụ huynh, các anh chị và các bạn thân mến! Có lẽ các bạn đều biết tác dụng rất lớn từ việc học đàn Piano, học đàn Organ đối với sự phát triển Thể lực, Trí lực và Năng khiếu của trẻ nhỏ :
- Chơi đàn Piano là hình thức giải trí lành mạnh : Âm nhạc sẽ giúp con bạn quên hết mệt mỏi, tận hưởng những giờ phút giải trí lành mạnh . Đồng thời, âm nhạc còn giúp trẻ tránh xa sự cám dỗ của những trò giải trí vô bổ khác.
 

- Giúp trẻ học tốt môn toán và các ngành khoa học khác : Các nhà nghiên cứu của Đại học California , Mỹ kết luận: Trẻ từ 4 - 6 tuổi được học đàn mỗi tuần sẽ phát triển khả năng giải các bài toán đố tốt hơn những đứa trẻ khác đến 34%.
 
- Rèn cho trẻ tính kiên trì, sự tập trung cao độ : Đọc nhạc, nắm bắt các nốt nhạc, nhịp phách, sau đó chuyển các nốt nhạc lên sự di chuyển của đầu ngón tay trên bàn phím, đòi hỏi trẻ phải tập trung cao độ. Chơi đàn cũng là cách rèn cho trẻ tính nghiêm túc khi nhìn nhận 1 vấn đề.
 
- Tự tin hơn: Nếu chơi tốt bản nhạc đầu tiên, trẻ sẽ chơi tốt hơn những bản nhạc tiếp theo. Thành công ấy sẽ giúp trẻ tự tin hơn về khả năng của chính mình.
 
- Rèn nhân cách, lập trường : Học đàn piano không phải là điều dễ dàng. Trẻ cần thuộc nốt, tập trung cao và phải có tính kiên nhẫn. Những bài học đó giúp con bạn rèn luyện nhân cách và có đủ bản lĩnh để đối mặt với thử thách trong cuộc sống sau này.
 
- Phát huy trí tưởng tượng: Thả hồn qua âm nhạc, trẻ sẽ có điều kiện để phát huy sự sáng tạo, trí tưởng tượng của mình.
 
- Khả năng phân tích âm nhạc cao: Chơi tốt đàn piano, trẻ sẽ đạt khả năng thẩm âm tốt. Khi nghe một bản nhạc lạ, trẻ dễ dàng phân tích nốt trầm, bổng, nhịp đơn, lẻ của tác phẩm . Biết đâu con bạn sẽ trở thành một thiên tài âm nhạc sau này!

8 YẾU TỐ QUAN TRỌNG ĐỂ HỌC THÀNH CÔNG ÂM NHẠC

1. Yêu thích
2 .Đam mê
3. Năng khiếu
4. Chăm chỉ
5. Sức khoẻ
6. Khả năng tài chính tốt
7. Quyết đoán và cực đoan
8. Kiến thức nghệ thuật rộng.

Dàn nhạc giao hưởng được bố trí như thế nào?

Dàn nhạc giao hưởng ngay từ khi định hình vào cuối thế kỷ 18 với Haydn và Mozart, rồi đến Beethoven vào đầu thế kỷ 19, cũng đã bao gồm 10 violon 1, 8 violon 2, 6 viola, 6 cello, 4 contrebasse (bộ dây), 2 flute, 2 ôboa (oboe), 2 clarinet, 2 fagott (bộ gõ), 2 cor, 2 trompette (trumpet) của bộ đồng, 2 bộ trống timpani (bộ gõ), tức là gần 50 nhạc công (với thành phần này giờ đây người ta gọi là dàn nhạc giao hưởng nhỏ, không có kèn trombone và kèn tuba), còn dàn nhạc giao hưởng lớn ngày nay thường có từ 80 đến 100 nhạc công.

Với số lượng lớn như vậy, các nhạc cụ và những nhạc công sử dụng các nhạc cụ ấy phải được bố trí như thế nào trên sân khấu hòa nhạc? Bởi lẽ chất lượng âm thanh của một dàn nhạc phụ thuộc rất nhiều vào sự hòa hợp âm thanh của các loại nhạc cụ khác nhau để tạo thành cái gọi là tính hòa đồng (ensemble) của dàn nhạc. Đó là chưa nói đến chuyện ngần ấy con người phải được sắp xếp như thế nào để ai cũng có thể trông thấy được từng biến động nhỏ của cây đũa chỉ huy trong tay người nhạc trưởng, nếu không lập tức xảy ra “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” ngay! Nhạc trưởng là linh hồn của dàn nhạc, từ những chuyển động của cây đũa bé nhỏ trong tay ông ta mà toàn dàn nhạc hoặc từng bè, từng cá nhân trong dàn nhạc mới biết được chỗ nào chơi to, chơi nhỏ, rất to, rất nhỏ, nhanh, chậm, ngắt tiếng (stacato), liên tiếng (legato)…
Và khi đi nghe dàn nhạc giao hưởng biểu diễn, chắc chúng ta cũng nhận thấy không phải lúc nào toàn dàn nhạc đều hoạt động, có lúc có bè, có nhạc cụ ngồi nghỉ chán chê, chợt nhạc trưởng vẫy cây đũa về phía bè ấy, người ấy, thế là phải bắt tay vào ngay, không được chậm trễ! Nói hơi ngoa ngoắt một chút, thậm chí có nhạc công phải ngồi im chờ trong dàn nhạc đến phát buồn ngủ, như người đánh trống chẳng hạn, lẩm nhẩm đếm trong đầu số lượng ô nhịp mà anh ta phải nghỉ, để rồi đùng một cái, nhạc trưởng vẫy đũa, là phải vào ngay, cho dù chỉ là một tiếng trống, nhỡ một cái là làm hỏng hiệu quả của tác phẩm.
Quan trọng như thế cho nên từng thời kỳ, từng người nhạc trưởng đã có những cách xử lý khác nhau trong việc bố trí dàn nhạc. Những bức họa, tranh khắc gỗ thế kỷ XVII, XVIII vẽ những cảnh người ngồi hòa nhạc, những hồi ký, từ điển âm nhạc thời ấy có thể cho ta biết đôi nét về vấn đề này.
Vào nửa sau thế kỷ 18 số lượng nhạc công trong dàn nhạc tăng lên cho nên buộc người ta phải suy nghĩ đến việc bố trí cho họ thế nào trên sân khấu khi biểu diễn. Cuốn “Từ điển âm nhạc” của tác giả Jean-Jacques Rousseau xuất bản năm 1767 đã cho những thông tin sớm nhất về việc bố trí dàn nhạc đệm cho biểu diễn opera: Người nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc bằng cây đàn clavecin đặt ở giữa hố nhạc (là nơi dàn nhạc ngồi sâu xuống trước sân khấu để không che mất tầm nhìn của khán giả), còn các nhạc cụ dây và kèn tùy tiện ngồi xung quanh ông ta.
Từ thời ấy đến nay đã hơn hai thế kỷ. Hàng chục nhạc trưởng và dàn nhạc đã định ra được những nguyên tắc cụ thể cho việc bố trí dàn nhạc trên sân khấu hòa nhạc: Muốn các nhạc công trông rõ cây đũa chỉ huy thì họ phải ngồi xòe ra trên sân khấu theo hình nan quạt, còn nhạc trưởng đứng ở giữa, vào chỗ tay cầm quạt, tức là chỗ trục của quạt. Các nhạc cụ cùng loại ngồi thành nhóm hoặc thành một tuyến để họ có thể nghe thấy nhau khi cùng hòa tấu và tạo được một âm thanh đậm đặc, hòa quyện cho từng bộ của dàn nhạc.



TS VŨ TỰ LÂN

Đại học Văn hóa nghệ thuật Quân đội